Có phải là trường học
"Cơn mưa nhỏ làm nhòe con chữ, những bức tường đe dọa sinh linh", có lẽ cái nghèo, con người ta đành chấp nhận, chấp nhận ngay với chính tính mạng của mình và những đứa con yêu quý của mình. Ngôi trường, mà nói đúng hơn đó là cái kho được xây dựng từ năm 1978 với vôi và gạch, "ngôi trường" mà cách em hàng ngày đến đó nhặc từng con chữ thật khó biết bao, mái ngói với những ô trống nhìn vào trời xanh sẽ là những kẻ đang cố gắng cướp đi những con chữ mà các em có được mỗi khi trời đổ mưa, bức tường cũng là kẻ không thua gì, những vết nứt từ bức tường chỉ có vôi với gạch như muốn nút sống những sinh linh bé nhỏ này. Vẫn biết miền trung khó khăn,bão táp nhưng trong thâm tâm mình chưa bao giờ hình dung một "ngôi trường" không phải là ngôi trường như vậy.
"Từ khi nhận được thông tin Hội sẽ xây dựng lại trường cho các em, tôi và mọi người trong thôn thấy phấn khởi lắm, thật sự chúng tôi có mơ cũng không dám nghĩ đến", mắt đỏ hoe, bác trưởng thôn nói với mọi người trong hộị. Là một người miền trung, cũng như bác, mình thấy xót xa, thấy thương những ánh mặt trẻ thơ nơi đây quá,con xin cảm ơn hội đã cho chúng con thấy những cảnh đời và thương quê hương mình hơn, cảm ơn hội đã cho những em nhỏ những mái trường. Cảm ơn hội.
Đi với đoàn tới Phú Yên hai ngày, được tham gia lau dọn, sơn tường, cửa cùng các bạn trong đoàn là thời gian đẹp nhất. Nhận ra nhiều điều nhất, biết yêu thương, chia sẽ hơn... Những việc làm của hội thật ý nghĩa.Giờ đây trên đường về lại thành phố sao lòng thấy nao nao. Các em đã có ngôi trường với nghĩa của nó để thu nhặc từng con chữ để xây dựng quê hương mình, thật vui biết bao!.Cảm ơn hội, cảm ơn Sunflower Mission!


