Niềm Vui Không Trọn Vẹn...
Written by Hướng Dương
Niềm vui không trọn vẹn,,,
Hãy cùng tôi trở về nơi ấy... Phú Yên ngôi trường thân thương...
Sao một chuyến bay dài từ Úc đến Saigon và một đêm không ngũ, lòng Hướng Dương cãm thấy nôn nao đễ kịp đón chuyến bay sáng sớm với đoàn đại diện SunFlower Mission đi Nha Trang và láy xe xuống Phú Yên đề khánh thành 2 lớp học mới.
Qua những đoạn đường quê hương Vietnam, khung cãnh nện thơ bãi biển thơ mộng, những ngọn sóng du dương dưới chân ngọn "Đèo Cã" ngoạn mục làm sao... làm lòng tôi lắng động một phần nào trong chốc lát. Rồi xe từ từ lăng bánh xuống đèo, những dòng tư tương êm ã trong tôi bổng nhiên bị cắt đứt bởi trước mắt tôi là những thửa ruộng đang bị ngập nướt sao những cơn mưa dài, không một bóng dáng nông dân, tôi chạnh lòng thầm nghĩ , mùa màn thất thu như thế, có lẽ họ đang đau khổ lo toan sự thiếu thốn đói kém sẽ mãi day dẵng trong cuộc sống cũa họ và kèm theo sự thiếu thốn đó là khộng đũ chi phí cho các con em đến trường, những em nhỏ ngây thơ, trông ốm yếu quần áo sóc sết với ánh mắt hồn nhiên mong muốn được đi đến trường như những em nhỏ khác cùng lứa tuổi.
Chạy lần theo con đường nhỏ , chúng tôi đến ngôi trường tiễu học cũ bên cạnh ao rau muống ở xã thuộc tĩnh Phú Yên, thật xúc động trước mắt tôi khi được nhìn thấy 2 lớp học đậm màu sơn mới với cái tên quen thuộc "Sunflower Mission" mà tôi đã thường biết nghe thấy qua website hay Paris by Night như mọi người nhắc đến mà thôi .
Hôm ấy, tất cả đều mừng vì rất may cã ngày trời hoang mây tạnh, không nóng lắm, lễ khánh thành diễn ra rất mau lẹ, tuần tự 150 em nhõ kiên nhẫn ngồi chờ, tôi không nhớ đợi đã bao giờ, có em nhả xa đã tranh thủ đến từ sáng tinh mơ, nhưng các em vẫn vui tươi hồn nhiên, nôn nao đễ được nhận gói quà cập sách viết sẵng sàng nhập vào lớp học mới...
Mình tôi lặng lẽ bước vào lớp học mới, tay tôi lướt nhẹ lên tấm bãng mới rồi những chiếc bàn ghế xinh xắn, rồi bước lên bục giảng nhìn xuống lớp, tôi hình dung ra được, nơi này sẽ gắng bó một hành trình và mở ra những ngày mới tương lai cho các em... Đang chìm trong ý nghĩ niềm vui, thì bổng nghe tiếng chị Ngoc Lan gọi để qua tham quang dãy lớp học cũ bên cạnh .
Khác hẳn với lớp học mới, những dãy lớp học tường vôi phai màu, hầu như sắp mục nát từ vách tường cho đến máy ngói, cửa siêu vẹo bàn ghế không lành lặng, lớp học tối và ẫm thấp, với tình trạng xuống cấp như thế, hàng ngày Thầy cô vừa giãng vừa thắt thỡm lo sợ, khi trời mưa giông, gạch ngói co thể rơi bất cứ lúc nào sẽ không an toàn cho các em.
Sao khi tham quang xong dãy lớp học và qua những lời trình bày của Thầy cô làm lòng tôi chạnh lại không ít, suy nghĩ làm thế nào để có thể giải quyết sự nguy hiểm từng ngày cho các em và thầy cô giáo sinh hoạt học tập dưới những lớp học xuống cấp trầm trọng.
Ra về với nổi suy tư với một niềm vui không trọn vẹn, có những đêm mưa giông ở Saigon hay Phú Yên cứ làm mình chạnh nhớ và lo âu cho các em thêm. Trong cuộc sống tuy có những hạn hẹp, chĩ làm được những gì mình có thể, cho dù thế nào, HD sẽ tiếp tục cuộc hành trình với các em, sẽ cố gắng đóng góp thêm để cùng các anh chị trong hội SM tạo cơ hội điều kiện giúp đỡ cho các trường nghèo vùng sâu vùng xa.
Hướng Dương hy vọng bài viết chia sẽ cãm nghĩ này, quý anh chị có thể cãm nhận và chia sẽ giúp đở cho việc sữa chữa lại trường lớp ỡ Phú Yên ngày gần đây... ".Xin hãy cùng tôi trở về nơi ấy… ..Phú Yên ngôi trường thân thương, với Niềm Vui Trọn Vẹn... cho tất cã các em nhõ VietNam..."
Cuối cùng Hướng Dương xin cám ơn Anh chị Đại diện hội SM, chị Ngoc Lan , anh DuyTân và các anh chị tham gia, đã tạo cơ hội cho HD được tham gia chuyến đi đầy ý nghĩa khó quên này .

Lễ khánh thành trường tiểu học Hoa Phú. Bấm vào đây để xem thêm hình

