Lần Đầu Tiên Em Tới Việt Nam
LẦN ĐẦU EM ĐẾN VIỆT NAM
Đào Lê Quý Đan
(Báo Ngày Nay, số phát hành ngày 15 tháng 7 năm 2004)
LTS: Ngày Nay xin giới thiệu cùng độc giả bài viết của em Đào Lê Quý Đan. Em sinh ra tại Houston và vừa được 10 tuổi. Cuối tháng năm vừa qua, em theo cha và một số thành viên của tổ chức Sunflower Mission về Việt Nam xây trường tại làng Phú Mỹ thuộc tỉnh Đồng Tháp và tại xã Bình Phú thuộc tỉnh An Giang để giúp các em đồng lứa tuổi tại những nơi này có phương tiện học hành. Được biết tuy viết bài bằng tiếng Anh nhưng em Đan khá thông thạo Viêt ngữ nhờ sự
chỉ dậy của cha mẹ.
Sunflower Mission là tổ chức được thành lập với mục đích trợ giúp phương tiện giáo dục cho các trẻ em nghèo tại Việt Nam. Tổ chức được hưởng quy chế 501(c)3 dành cho các hội đoàn bất vụ lợi tại Hoa Kỳ. Trong năm qua Sunflower Mission đã giúp xây một số trường lớp tại các vùng
quê nghèo nàn hẻo lánh thuộc các tỉnh Đồng Tháp, Bến Tre, An Giang, và Phú Yên.
Phần đầu của bài báo dưới đây là phần tiếng Việt do Phương Mai chuyển ngữ từ bài viết của
em Quý Đan. Phần sau là nguyên văn bài viết của em bằng Anh ngữ.
Từ trước đến nay, em chỉ biết em là người Việt Nam, vậy thôi. Em chẳng để ý gì mấy dến chuyện này.
Nhưng đó là trước khi ba mẹ em bảo em đi Việt Nam. Lúc đó em chỉ biết loáng thoáng và nghĩ rằng đó là một nơi nhỏ bé, nghèo nàn, bẩn thỉu...
Vì vậy, khi kéo tay em ra sân bay, ba em nói là em sẽ rất kinh ngạc khi thấy người ta sống như thế nào. Còn em thì lúc đó đâu có biết gì mà tranh cãi với ba.
Sau 26 giờ qua nhiều sân bay và máy bay, đoàn chúng em đến Sài gòn. Điều đầu tiên em thấy là có ít xe hơi lắm, phần lớn là xe đạp và xe gắn máy trên đường phố. Có một ít xe taxi, nhưng nếu ít tiền hơn thì mình có thể gọi một chiếc ‘xe lôi’, tức xe kéo bằng xe đạp. Hay là nếu muốn cần đi đâu nhanh thì có thể gọi ‘xe ôm’ để cho người lái xe gắn máy chở mình đi. Theo em thì Sài gòn đâu có đến nỗi tệ lắm, nhất là buổi tối. Đèn đóm, xe hơi, đến tối mới thấy nhiều, các nhà hàng, các nhà cao tầng nhìn y như mấy thành phố ở Mỹ vậy.
